Nghi ngờ chồng có con riêng vì....

- Đứa con này không hề liên quan gì tới chồng chị. Mặc dù trước đây bọn em từng có tình cảm, nhưng em không hề làm phiền gia đình chị từ khi anh chị kết hôn. Mong chị không làm phiền mẹ con em về việc này nữa. Và em không cho phép chị đưa con em đi kiểm tra ADN.

- Nếu không phải thì cô sợ gì mà không kiểm tra?

- Em khẳng định với chị là không phải. Từ trước tới bây giờ và cả sau này, em sẽ mãi mãi không liên quan tới gia đình chị.

- Cô...

Khi chị ấy bước đi, cô lau vội dòng nước mắt đang chực trào, dọn dẹp lại phòng khách rồi qua nhà trẻ đón con. Cô có thể hiểu những gì chị nghĩ, những hành động của chị, nhưng cô nhất định phải bảo vệ tổ ấm của cô, bảo vệ cô con gái bé bỏng của mình.

Cô và anh quen nhau thời đại học, vì những vấp ngã, những hiểu nhầm mà anh và cô xa nhau. Ngày cô biết anh lấy vợ, tim cô như tan nát, nhưng cô hiểu chúc phúc cho anh là điều tốt nhất cô có thể làm, cô cũng tự hứa sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời anh nữa. Tất cả chỉ là quá khứ!

Rồi cô chuyển công tác tới một thành phố xa lạ, không bạn bè, không người thân, vùi đầu vào công việc và quên anh...

Trong một chiến dịch về sức khỏe sinh sản tuổi vị thành niên do cô phụ trách, cô gặp Thóc. Mẹ bé đã mất khi vừa sinh xong. Con bé khóc rất lâu, nhưng khi cô đặt bàn tay mình lên ngực nó, bàn tay bé nhỏ của nó nắm chặt tay cô khiến cô không nỡ xa con bé. Rồi cô quyết định nhận nuôi bé.

Những vất vả khi lần đầu tiên chăm sóc một đứa trẻ nhiều khi khiến cô bật khóc, những lúc ấy cô nhớ anh vô cùng. Nhưng khi nhìn con bé cười, mọi mệt mỏi của cô tan biến. Và cứ thế hai mẹ con cô cùng nhau vượt qua tất cả, cô cảm thấy may mắn vì có Thóc bên cạnh. Con bé nay đã 4 tuổi, nó luôn là đứa rất hiểu chuyện và luôn biết cách vỗ về cô, thi thoảng nó khiến cô nhớ tới anh, nhưng cô luôn tự dặn lòng không phải vậy.

Dự án của cô mở rộng ra các tỉnh phía Bắc, do yêu cầu công việc cô chuyển công tác ra Hà Nội. Trở lại Hà Nội lòng cô háo hức biết bao!

Hà Nội vẫn tuyệt vời như vậy! Tuyệt vời hơn khi bên cạnh cô luôn có Thóc!

Những tháng đầu tiên ở Hà Nội, Thóc bảo nhớ món ăn ở Sài Gòn, muốn ăn cơm Tấm nên cô đưa con đi siêu thị chọn đồ.

- Mình phải mua sườn non, sả, hành khô... Thóc nhớ nhắc mẹ nhé!

- Vâng ạ

- Mình mua cái gì trước nhỉ?

- Sườn ạ.

- Ok. Đi tới hàng đông lạnh trước nhé!

....

- Rồi, giờ mua gì nữa nhỉ?

- Hành khô ạ. Nó ở đâu ạ? Mẹ chỉ cho con đi. Con sẽ đi lấy cho mẹ!

Nói rồi Thóc theo hướng mẹ chỉ, lon ton chạy tới, cô không yên tâm nên đi theo sau một đoạn.

.....

- Bé muốn lấy gì?

- Con lấy hành khô cho mẹ con, bác ạ.

- Bác lấy giùm con nhé!

- Vâng ạ. Con cảm ơn bác!

Con bé vui vẻ cầm túi hành khô, thoáng thấy bóng mẹ, con bé chạy tới.

- Mẹ ơi, mẹ ơi.... hai bác lấy giúp con đấy!

Cô bước tới, là vợ chồng anh. Cô sững người rồi nhẹ nhàng cúi đầu cảm ơn. Khi quay đi cô bắt gặp ánh mắt của vợ anh. Sau chừng ấy năm, anh không thay đổi gì cả, cô thầm cảm ơn vì vợ anh vẫn luôn ở cạnh chăm sóc anh. Cô nên vui vì điều đó!

Một hôm, vì có việc đột xuất cô đến đón Thóc hơi muộn, cô gặp vợ anh.

- Chắc cô biết tôi là ai?

- Vâng ạ.

- Tôi muốn xác nhận một điều. Con bé có phải con chồng tôi hay không? Kiểm tra ADN đi.

- Chắc chị có gì hiểu nhầm rồi.

- Tôi biết cô là ai và tôi muốn làm rõ điều này.

- Vậy em cũng nói rõ với chị là em không đồng ý, nó là con em.

Nói rồi cô vào lớp đón Thóc, dường như con bé nhận ra chị ấy nhưng thấy mẹ có vẻ vội vàng nên nó không nói gì, chỉ lẳng lặng theo mẹ về.

Một số người bạn cô nói rằng từ ngày lấy nhau, anh chị vẫn chưa có con dù đã chạy chữa khắp nơi. Những điều chị làm chỉ vì chị ấy muốn bảo vệ hạnh phúc gia đình bé nhỏ ấy mà thôi.

Hôm nay, chị ấy lại tới nhà tìm cô. Cô thực sự không muốn điều này khiến bao nỗi buồn trong cô sống dậy, càng không muốn nó ảnh hưởng tới cuộc sống của Thóc. Cô thương anh, càng thấy thương chị ấy! Và thương chính bản thân mình!