Gia đình tan nát vì rối loạn cương dương lại còn sĩ diện

Vợ chồng tôi lấy nhau được gần 4 năm, hiện đã có cu Bon kháu khỉnh gần 2 tuổi, kinh tế gia đình lại khá giả nên tưởng như cuộc sống cứ mãi màu hồng êm đềm như vậy. Ngờ đâu dạo gần đây chồng tôi bỗng dưng … không thể cứng nổi.

Vợ chồng tôi lấy nhau được gần 4 năm, hiện đã có cu Bon kháu khỉnh gần 2 tuổi, kinh tế gia đình lại khá giả nên tưởng như cuộc sống cứ mãi màu hồng êm đềm như vậy. Ngờ đâu dạo gần đây chồng tôi bỗng dưng … không thể cứng nổi.

Chồng tôi năm nay 32 tuổi, đang trong giai đoạn sung mãn nhất của đàn ông mà không hiểu sao mỗi lần ân ái, cậu bé thường xuyên không thể cương cứng nổi hoặc có cứng thì cũng rất nhanh bị xìu xuống, cũng có lần khi dạo đầu thì cứng nhưng nhập cuộc thì lại tắt ngấm. Điều đó khiến hai vợ chồng đều không được thỏa mãn mà lại còn gây nên xích mích gia đình. Ai rơi vào tình cảnh này mới hiểu câu: “Tình dục quyết định 50% hạnh phúc gia đình” là đúng.

Nhận thấy những hiện tượng bất ổn gần đây trong chuyện sinh hoạt vợ chồng, tôi có thủ thỉ khuyên anh đi khám xem có vấn đề gì thì anh nạt nộ, mắng nhiếp tôi:

-         Tôi chưa bị thần kinh mà tự vả vào mặt mình! Cô đừng có mà làm trò hề cho thiên hạ xem.

Từ hôm đó chồng tôi rất hay tỏ ra cáu kỉnh khó chịu, làm việc gì anh cũng soi mói để ý khiến tôi rất mệt mỏi. Có chuyện nhỏ xíu nhưng anh cũng có thể quát nạt vợ rồi đi ra ngoài nửa đêm chẳng thèm về. Thêm nữa, mỗi lần ân ái mà không được như ý thì chồng tôi lại bực bội, mắng mỏ như thể rằng tại tôi khiến anh ấy thành ra như vậy. Dường như anh cho rằng tôi là nguyên nhân khiến anh bị rối loạn cương dương, lúc cứng lúc mềm, khiến anh không thể gọi là một thằng đàn ông đúng nghĩa như vậy.

Biết tính chồng sĩ diện nên tôi không nhắc chuyện đi khám mà chỉ âm thầm mua đồ như đuôi bò hầm, nhân sâm, hàu sữa… về tầm bổ nhưng mãi mà chẳng thấy tiến triển gì. Chồng tôi thì nhất định không đi khám, chỉ đi nghe ngóng xem ai giới thiệu gì tốt thì mua về nhưng kết quả thì vẫn vậy. Có lần tôi đánh bạo rủ chồng sử dụng thêm dụng cụ hỗ trợ để chuyện phòng the được như ý thì chồng tôi mắng té tát là loại đàn bà “hư hỏng, lăng loàn”.

Buồn khổ, bí bách không biết làm sao nên tôi nhắn tin tâm sự với cô bạn thân để giải tỏa. Đang nhắn dở thì cu Bon đòi ăn nên lại để đó. Tôi vừa xắn tay áo lên còn chưa kịp xới cơm chon Bon thì thấy tiếng đập vỡ tung tóe rồi tiếng gầm lên của chồng:

-          HẰNGGGGGGGGGGGGG, CÔ VÀO NGAY ĐÂY CHO TÔI!!!!!!!!

Tức tốc chạy lên, vừa mở cửa chưa kịp hiểu chuyện gì tôi đã ăn một cái bạt tai trời giáng. Mắt anh trợn lên toàn tia máu, nhìn tôi như kẻ thù không đội trời chung. Anh vừa tóm cổ áo giật thốc tôi rồi gào lên:

-          Cô! Ai cho cô nói với con bạn cô rằng rôi bị yếu sinh lý???????

Vừa nói anh vừa tát túi bụi vào mặt tôi. Quả thực từ bé tới lớn, đây là lần đầu tiên tôi bị người khác đánh như vậy. Anh như dồn hết sức lực vào bàn tay rồi cứ thế đánh đấm tôi, anh đánh như chưa bao giờ được đánh, cảm giác như tôi đã trở thành một bao cát chứ không phải cô vợ đầu ấp tay ôm của anh nữa… Thực sự tôi không nhớ và cũng không đếm nổi anh đánh tôi bao nhiêu cái, đánh vào những đâu bởi khi đó đầu tôi ù ù, ý thức tôi như mất dần, chỉ thấy mọi thứ xung quanh quay cuồng rồi mờ đi.

Khi tôi tỉnh dậy thì đã là nửa đêm ngày hôm đó, bố tôi đứng cuối giường nhìn chăm chú vào tôi với ánh mắt thương xót và lo âu không tả xiết,  mẹ ngồi bên cạnh, mắt bà đỏ hoe, nghẹn ngào nói:

-          Con còn đau lắm không? Có chuyện gì mà thằng Thắng đánh con ra nông nỗi này?

Tôi đau đớn, muốn nói với bố mẹ rằng không có chuyện gì mà sao chỉ u ơ chẳng thể thành lời. Nằm viện theo dõi 3 ngày, bố mẹ tôi xin phép gia đình chồng đón tôi về ngoại tĩnh dưỡng một thời gian. Trong suốt thời gian nằm viện, bố mẹ và em chồng tôi cũng chăm nom hỏi han nhưng anh thì không hề thấy mặt, cũng chẳng một lời hỏi han. Điều đó khiến lòng tôi đau đớn gấp nhiều lần những vết thương mà anh gây ra cho tôi.